Mai này, mỗi người một lối đi, một bầu trời riêng. Thế nhưng, tình bạn và những kỷ niệm dưới mái trường này sẽ mãi là một phần ký ức lấp lánh.
Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân của nhau. Chúc cho tất cả chúng ta của sau này, đều sẽ đạt được ước mơ và luôn mỉm cười khi nhớ về những ngày tháng đồng hành tuyệt vời ấy! ❤️
HiCampus 2.0
Tiên phong đào tạo tiếng Trung HSK 3.0 online với đội ngũ giảng viên chất lượng cao. Thương hiệu trực thuộc hệ thống du học Hicampus.
Cung cấp lộ trình rõ ràng, học linh hoạt và hiệu quả cho mọi mục tiêu tiếng Trung.
Từ một vùng quê nghèo, cậu mang theo hành trang không phải là điều kiện thuận lợi, mà là sự kiên trì và những kế hoạch được tính toán cẩn thận.
Mỗi bước đi đều chậm nhưng chắc, mỗi mục tiêu đều được theo đuổi bằng tất cả nỗ lực.
Và rồi, cậu đã chạm tới cánh cổng của một trường đại học hàng đầu Trung Quốc.
Đôi khi, khoảng cách từ ước mơ đến hiện thực không nằm ở xuất phát điểm, mà nằm ở việc bạn có đủ quyết tâm để đi đến cùng hay không.
17/06/2026
Chúc các bạn 2008 xem được ảnh này đều thành công với nguyện vọng 1 của mình nhé
Nghĩ lại những năm tháng học trò, thứ khiến tôi bật cười nhiều nhất không phải là những giờ học hay những lần được điểm cao, mà là những chuyện rất ngớ ngẩn của cả lớp.
Có lần đang học thì nghe tin ở hành lang lớp bên cạnh sắp có đ_ánh nhau. Chỉ trong vài phút, thông tin lan khắp lớp nhanh hơn bất kỳ bài giảng nào. Đến giờ ra chơi, cả đám kéo nhau ra xem với vẻ mặt đầy tò mò như thể đang bỏ lỡ một sự kiện quan trọng của trường. Cuối cùng chẳng có gì đặc biệt, nhưng cả lớp vẫn đứng chen chúc, bàn tán rôm rả rồi cười ầm ĩ suốt cả buổi.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy buồn cười. Ngày ấy chỉ cần một chuyện nhỏ cũng đủ làm cả đám xôn xao. Chúng tôi từng ngồi chung một lớp học, cùng cười vì những điều chẳng đáng để cười, cùng tò mò về những chuyện chẳng liên quan đến mình. Những khoảnh khắc ấy lúc xảy ra thì rất bình thường, nhưng nhiều năm sau lại trở thành những ký ức rõ nét nhất.
Có lẽ điều đáng nhớ của tuổi học trò không phải những sự kiện lớn lao, mà là những lần cả một tập thể cùng làm những chuyện ngốc nghếch. Để rồi sau này mỗi khi gặp lại, chỉ cần nhắc một câu: “Nhớ lần cả lớp ùa ra hành lang lớp bên cạnh vì nghe có chuyện không?” là tất cả lại bật cười như chưa từng lớn lên.
12/06/2026
2008 cố lên nhé
Ở Trung Quốc, áp lực học tập luôn là một chủ đề khiến nhiều người trăn trở. Có những bạn trẻ còn chưa kịp bước qua tuổi đôi mươi nhưng trên mái tóc đã xuất hiện những sợi bạc đầu tiên.
Những sợi tóc bạc ấy không chỉ đến từ thức khuya ôn bài hay những kỳ thi liên tiếp, mà còn là dấu vết của những tháng ngày mang trên vai quá nhiều kỳ vọng. Kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, của chính bản thân mình. Khi bạn bè cùng trang lứa đang tận hưởng tuổi trẻ, có những học sinh vẫn miệt mài dưới ánh đèn học đến tận đêm khuya, lo lắng cho một kỳ thi có thể quyết định hướng đi của tương lai.
Người lớn thường nhìn thấy bảng điểm, còn những đứa trẻ lại đang âm thầm chống chọi với áp lực mà đôi khi chẳng biết chia sẻ cùng ai. Mỗi sợi tóc bạc xuất hiện sớm giống như một lời nhắc rằng đằng sau những thành tích đáng tự hào ấy là rất nhiều sự đánh đổi.
Mong rằng mọi nỗ lực của các em đều được trân trọng. Và mong rằng trên hành trình trưởng thành, các em không chỉ học cách chạm tới thành công, mà còn học cách yêu thương và chăm sóc chính mình.
Rồi sẽ có những ngày bạn bất chợt nhớ về tuổi học trò: nhớ những gương mặt thân quen, nhớ nắng sân trường, nhớ hành lang lớp học đã in dấu bao kỷ niệm. Và điều khiến người ta bồi hồi nhất là nhận ra rằng, chỉ cần được trở về quãng thời gian ấy thêm một ngày thôi cũng đã là một điều xa xỉ.
Dù đã rời xa mái trường nhiều năm, nhưng mỗi mùa thi về, tôi vẫn nhớ những buổi ôn tập cuối cùng của thời học sinh. Những chiếc cặp được đặt gọn ngoài hành lang, những trang sách lật vội dưới ánh chiều muộn, và những gương mặt ngây ngô mang theo biết bao hy vọng.
Dưới sắc hoàng hôn rực rỡ, tuổi 18 khi ấy dường như được phủ lên một tầng ánh sáng thật đẹp — ánh sáng của ước mơ, của nỗ lực và của những ngày tháng chẳng thể quay trở lại.
Có những môn học không chỉ là một môn học.
Chúng là những buổi tối ngồi bên bàn học đến khuya, là những trang vở chi chít chữ viết, là những lần kiên nhẫn chép lại một đáp án thật dài, học thuộc một khái niệm thật khó. Chúng là những ngày tháng tuổi trẻ mà ta đã dành cả sự chân thành để theo đuổi.
Mình từng đọc được câu chuyện của một bạn học sinh. Gần một năm sau kỳ thi đại học, bạn vẫn nhớ về môn Sinh học mà mình yêu thích nhất. Bạn từng là người đầu tiên trong lớp hoàn thành tài liệu ôn tập, từng đạt thành tích rất tốt, từng dành gần như toàn bộ thời gian rảnh để học, để hỏi bài, để hiểu thêm một kiến thức mới.
Thế nhưng kết quả cuối cùng lại không giống như những gì bạn mong đợi.
Điều khiến bạn day dứt không hẳn là con số trên bảng điểm, mà là cảm giác đã yêu một môn học đến như vậy, đã cố gắng nhiều đến như vậy, nhưng vẫn để lại trong lòng một khoảng trống chưa thể lấp đầy.
Có lẽ ai trong chúng ta rồi cũng sẽ có một môn học, một kỳ thi hay một mục tiêu như thế. Một điều đã đi qua rất lâu nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong những giấc mơ, trong những lần vô tình nhớ lại.
Nhưng nếu nhìn lại thật kỹ, có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là điểm số.
Mà là phiên bản của chính mình khi ấy.
Là một người đã từng say mê học tập đến mức ghi chép kín từng trang giấy. Là một người đã từng tin vào mục tiêu của mình và kiên trì theo đuổi nó mỗi ngày.
Kết quả có thể không như mong muốn, nhưng những nỗ lực ấy chưa từng vô nghĩa.
Và có lẽ, sau ngần ấy thời gian, điều chúng ta cần học không phải là quên đi, mà là mỉm cười với những tiếc nuối của tuổi trẻ, rồi nhẹ nhàng bước tiếp.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Telephone
Website
Address
82 Duy Tân
Hanoi